| Wortart | Eigenname |
|---|---|
| Aussprache | /duˈsjɑmbə/ |
| Trennung | Doe·sjan·be |
| Geschlecht | sächlich |
| Dänisch | Dusjanbe |
|---|---|
| Deutsch | Duschanbe |
| Esperanto | Duŝanbo |
| Finnisch | Dušanbe |
| Französisch | Douchanbé |
| Griechisch | Ντουσαμπέ |
| Isländisch | Dúsjanbe |
| Katalanisch | Duixanbe |
| Malaiisch | Dusyanbe |
| Polnisch | Duszanbe |
| Portugiesisch | Duchambe |
| Rumänisch | Dușanbe |
| Russisch | Душанбе |
| Schwedisch | Dusjanbe |
| Spanisch | Dusambé |
| Thai | ดูชานเบ |
| Tschechisch | Dušanbe |
| Türkisch | Duşanbe |
| Ungarisch | Dusanbe |
| Walisisch | Dusianbe |